MN
Khám phá và trải nghiệm cá nhân
MN

Giáo Trình Giới Thiệu Về Kinh Doanh – Chương 3 – Phần 3.3: Rào cản Thương mại

3.3 Barriers to Trade

Những rào cản đối với thương mại quốc tế là gì?

Thương mại quốc tế được thực hiện bởi cả doanh nghiệp và chính phủ – miễn là không có ai dựng lên các rào cản thương mại. Nhìn chung, các rào cản thương mại ngăn cản các doanh nghiệp bán hàng cho nhau ở thị trường nước ngoài. Những trở ngại chính đối với thương mại quốc tế là các rào cản tự nhiên, hàng rào thuế quan và hàng rào phi thuế quan.

Rào Cản Tự Nhiên (Natural Barriers)

Rào cản tự nhiên đối với thương mại có thể là vật chất hoặc văn hóa. Ví dụ, mặc dù nuôi thịt bò ở vùng có khí hậu ấm áp tương đối ở Argentina có thể chi phí thấp hơn so với nuôi thịt bò ở vùng khí hậu lạnh giá ở Siberia, nhưng chi phí vận chuyển thịt bò từ Nam Mỹ đến Siberia có thể khiến giá quá cao. Do đó, khoảng cách là một trong những rào cản tự nhiên đối với thương mại quốc tế.

Ngôn ngữ là một rào cản thương mại tự nhiên khác. Những người không thể giao tiếp hiệu quả có thể không đàm phán được các hiệp định thương mại hoặc có thể gửi nhầm hàng hóa.

Rào Cản Thuế Quan (Tariff Barriers)

Thuế quan là thuế do một quốc gia áp đặt đối với hàng hóa nhập khẩu. Đó có thể là phí tính theo đơn vị, chẳng hạn như tính trên mỗi thùng dầu hoặc trên mỗi ô tô mới; nó có thể là một tỷ lệ phần trăm của giá trị hàng hóa, chẳng hạn như 5 phần trăm của lô hàng giày trị giá 500.000 USD; hoặc nó có thể là sự kết hợp. Dù đánh giá như thế nào, bất kỳ mức thuế nào cũng khiến hàng nhập khẩu trở nên đắt hơn, ít có khả năng cạnh tranh với hàng trong nước.

Thuế bảo hộ làm cho sản phẩm nhập khẩu kém hấp dẫn hơn đối với người mua so với sản phẩm trong nước. Ví dụ, Hoa Kỳ có thuế bảo hộ đối với gia cầm, hàng dệt, đường và một số loại thép và quần áo nhập khẩu, và vào tháng 3 năm 2018, chính quyền Trump đã bổ sung thuế đối với thép và nhôm từ hầu hết các quốc gia. Ở bên kia thế giới, Nhật Bản áp đặt thuế đối với thuốc lá Mỹ khiến chúng có giá cao hơn 60% so với thuốc lá nhãn hiệu Nhật Bản. Các công ty thuốc lá Mỹ tin rằng họ có thể chiếm được 1/3 thị trường Nhật Bản nếu không có thuế đối với thuốc lá. Với thuế quan, họ chỉ chiếm dưới 2% thị trường.

Lập Luận Ủng Hộ và Phản Đối Thuế Quan (Arguments for and against Tariffs)

Quốc hội đã tranh luận về vấn đề thuế quan kể từ năm 1789. Các lập luận chính về thuế quan bao gồm:

  • Thuế quan bảo vệ các ngành công nghiệp non trẻ. Thuế quan có thể giúp ngành công nghiệp nội địa mới đang gặp khó khăn có thêm thời gian để trở thành một đối thủ cạnh tranh toàn cầu hiệu quả.
  • Thuế quan bảo vệ việc làm của người Mỹ. Các công đoàn và những tổ chức khác cho rằng thuế quan khiến lao động nước ngoài không lấy đi việc làm ở Mỹ.
  • Thuế quan hỗ trợ việc chuẩn bị quân sự. Thuế quan sẽ bảo vệ các ngành công nghiệp và công nghệ trong thời bình vốn rất quan trọng đối với quân đội trong trường hợp chiến tranh.

Các lập luận chính phản đối thuế quan bao gồm những điểm sau:

  • Thuế quan ngăn cản thương mại tự do và thương mại tự do cho phép nguyên tắc lợi thế cạnh tranh hoạt động hiệu quả nhất.
  • Thuế quan làm tăng giá, do đó làm giảm sức mua của người tiêu dùng. Năm 2017, Hoa Kỳ áp đặt mức thuế từ 63,86% đến 190,71% đối với nhiều loại sản phẩm thép của Trung Quốc. Ý tưởng này nhằm mang lại cho các nhà sản xuất thép của Mỹ một thị trường công bằng sau khi Bộ Thương mại kết thúc các cuộc điều tra chống bán phá giá và chống trợ cấp. Vẫn còn quá sớm để xác định tác động của các mức thuế này, nhưng giá thép có thể sẽ cao hơn. Những người sử dụng nhiều thép, chẳng hạn như ngành xây dựng và ô tô, sẽ thấy chi phí sản xuất của họ tăng mạnh. Cũng có khả năng là Trung Quốc có thể áp đặt thuế quan đối với một số sản phẩm và dịch vụ của Hoa Kỳ và bất kỳ cuộc đàm phán nào về sở hữu trí tuệ và vi phạm bản quyền sẽ đi vào bế tắc.

Rào Cản Không Thuế Quan (Nontariff Barriers)

Chính phủ cũng sử dụng các công cụ khác ngoài thuế quan để hạn chế thương mại. Một loại rào cản phi thuế quan là hạn ngạch nhập khẩu hoặc giới hạn về số lượng một mặt hàng nhất định có thể được nhập khẩu. Mục tiêu của việc thiết lập hạn ngạch là hạn chế nhập khẩu ở số lượng cụ thể của một sản phẩm nhất định. Hoa Kỳ bảo vệ ngành dệt may đang bị thu hẹp của mình bằng hạn ngạch. Danh sách đầy đủ các mặt hàng và sản phẩm chịu hạn ngạch nhập khẩu có sẵn trực tuyến trên trang web của Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Hoa Kỳ.

Lệnh cấm hoàn toàn đối với việc nhập khẩu hoặc xuất khẩu một sản phẩm là lệnh cấm vận. Các lệnh cấm vận thường được thiết lập nhằm mục đích phòng thủ. Ví dụ, Hoa Kỳ không cho phép xuất khẩu nhiều sản phẩm công nghệ cao, như siêu máy tính và tia laser, sang các nước không phải là đồng minh. Mặc dù lệnh cấm vận này khiến các công ty Mỹ thiệt hại hàng tỷ đô la mỗi năm do bị mất doanh thu, nhưng nó khiến kẻ thù không thể sử dụng công nghệ mới nhất trong phần cứng quân sự của họ.

Các quy định của chính phủ dành những ưu đãi đặc biệt cho các nhà sản xuất và bán lẻ trong nước được gọi là các quy định mua hàng trong nước. Một quy định như vậy ở Hoa Kỳ cấm sử dụng thép nước ngoài để xây dựng đường cao tốc Hoa Kỳ. Nhiều chính quyền tiểu bang có các quy định quốc gia về mua vật tư và dịch vụ. Trong một động thái tinh tế hơn, một quốc gia có thể gây khó khăn cho các sản phẩm nước ngoài thâm nhập thị trường của mình bằng cách thiết lập các quy định hải quan khác với các tiêu chuẩn quốc tế được chấp nhận rộng rãi, chẳng hạn như yêu cầu chai phải có kích cỡ lít thay vì kích thước lít.

Kiểm soát tỷ giá hối đoái là luật yêu cầu một công ty kiếm được ngoại tệ (ngoại tệ) từ xuất khẩu của mình để bán ngoại hối cho cơ quan kiểm soát, thường là ngân hàng trung ương. Ví dụ: giả sử rằng Rolex, một công ty Thụy Sĩ, bán 300 chiếc đồng hồ cho Zales Jewelers, một chuỗi cửa hàng ở Hoa Kỳ, với giá 600.000 USD. Nếu Thụy Sĩ có quyền kiểm soát tỷ giá hối đoái, Rolex sẽ phải bán đô la Mỹ cho ngân hàng trung ương Thụy Sĩ và sẽ nhận được đồng franc Thụy Sĩ. Nếu Rolex muốn mua hàng hóa (vật tư làm đồng hồ) từ nước ngoài thì phải đến ngân hàng trung ương và mua ngoại hối (tiền tệ). Bằng cách kiểm soát lượng ngoại hối bán cho các công ty, chính phủ kiểm soát lượng sản phẩm có thể nhập khẩu. Hạn chế nhập khẩu và khuyến khích xuất khẩu giúp chính phủ tạo ra sự cân bằng thương mại thuận lợi.

Nguồn:

https://openstax.org/books/introduction-business/pages/3-3-barriers-to-trade

Bản quyền:

OpenStax, Rice University

Dịch và biên tập Tiếng Việt:

Nguyễn Tuấn Minh