MN
Khám phá và trải nghiệm cá nhân
MN

Giáo Trình Giới Thiệu Về Kinh Doanh – Chương 16 – Phần 16.4: Huy động Nguồn tài Trợ dài hạn

16.4 Raising Long-Term Financing

Sự khác biệt chính giữa nợ và vốn chủ sở hữu là gì, các loại và đặc điểm chính của nợ dài hạn là gì?

Nguyên tắc cơ bản của tài chính là làm cho thời hạn cấp vốn phù hợp với khoảng thời gian dự kiến thu được lợi ích từ số tiền bỏ ra liên quan. Các khoản mục ngắn hạn nên được tài trợ bằng nguồn vốn ngắn hạn và các khoản mục dài hạn nên được tài trợ bằng nguồn vốn dài hạn. Nguồn tài trợ dài hạn bao gồm cả nợ (vay) và vốn chủ sở hữu (quyền sở hữu). Nguồn vốn cổ phần đến từ việc bán quyền sở hữu mới hoặc từ việc giữ lại lợi nhuận. Các nhà quản lý tài chính cố gắng lựa chọn sự kết hợp giữa nợ dài hạn và vốn chủ sở hữu để mang lại sự cân bằng tốt nhất giữa chi phí và rủi ro.

Nợ so với tài trợ vốn cổ phần (Debt versus Equity Financing)

Giả sử Công ty Boeing có kế hoạch chi 2 tỷ USD trong bốn năm tới để xây dựng và trang bị cho các nhà máy mới sản xuất máy bay phản lực. Ban lãnh đạo cấp cao của Boeing sẽ đánh giá ưu và nhược điểm của cả nợ và vốn chủ sở hữu, sau đó xem xét một số nguồn có thể có của hình thức tài trợ dài hạn mong muốn.

Ưu điểm chính của việc tài trợ bằng nợ là khả năng được khấu trừ chi phí lãi vay cho mục đích thuế thu nhập, giúp giảm chi phí chung. Ngoài ra, không có mất quyền sở hữu. Hạn chế lớn nhất là rủi ro tài chính: khả năng công ty không thể thực hiện các khoản thanh toán gốc và lãi theo lịch trình. Người cho vay có thể buộc người đi vay không thực hiện các khoản thanh toán nợ theo lịch trình vào tình trạng phá sản. Hầu hết các hợp đồng cho vay đều có những hạn chế để đảm bảo rằng người đi vay hoạt động hiệu quả.

Mặt khác, vốn cổ phần là một hình thức tài trợ lâu dài và có ít hạn chế đối với công ty. Công ty không bắt buộc phải trả cổ tức hoặc hoàn trả khoản đầu tư. Tuy nhiên, tài trợ vốn cổ phần mang lại cho các cổ đông phổ thông quyền biểu quyết, mang lại cho họ tiếng nói trong quản lý. Vốn sở hữu đắt hơn nợ. Không giống như lãi vay, cổ tức trả cho chủ sở hữu không phải là chi phí được khấu trừ thuế. Bảng 16.1 tóm tắt những khác biệt chính giữa tài trợ bằng nợ và vốn cổ phần.

Nợ tài chính (Debt Financing)

Nợ dài hạn được sử dụng để tài trợ cho chi tiêu dài hạn (vốn). Thời gian đáo hạn ban đầu của nợ dài hạn thường dao động từ 5 đến 20 năm. Ba hình thức nợ dài hạn quan trọng là các khoản vay có kỳ hạn, trái phiếu và các khoản vay thế chấp.

Sự khác biệt chính giữa tài trợ bằng nợ và vốn cổ phần
Tài trợ bằng nợ Tài trợ vốn cổ phần
Có tiếng nói trong quản lý Các chủ nợ thường không có gì, trừ khi người đi vay không trả được nợ. Các chủ nợ có thể áp dụng các hạn chế đối với việc quản lý trong trường hợp vỡ nợ. Cổ đông phổ thông có quyền biểu quyết.
Có quyền về thu nhập và tài sản Người nắm giữ nợ xếp hạng cao hơn người nắm giữ vốn cổ phần. Thanh toán lãi và gốc là nghĩa vụ theo hợp đồng của công ty. Chủ sở hữu vốn có quyền yêu cầu phần còn lại về thu nhập (cổ tức chỉ được trả sau khi trả lãi và mọi khoản gốc theo lịch trình) và không có nghĩa vụ trả cổ tức.
Ngày đáo hạn (ngày nợ cần được trả) Nợ có thời hạn xác định và yêu cầu trả nợ gốc trước một ngày cụ thể. Công ty không bắt buộc phải hoàn trả vốn chủ sở hữu không có ngày đáo hạn.
Xử lý thuế Tiền lãi là chi phí được khấu trừ thuế. Cổ tức không được khấu trừ thuế và được trả từ thu nhập sau thuế.

Bảng 16.1

Khoản vay có kỳ hạn (term loan) là khoản vay kinh doanh có thời hạn trên một năm. Các khoản vay có kỳ hạn thường có thời hạn từ 5 đến 12 năm và có thể không có bảo đảm hoặc có bảo đảm. Chúng có sẵn từ các ngân hàng thương mại, công ty bảo hiểm, quỹ hưu trí, công ty tài chính thương mại và các công ty con tài trợ của nhà sản xuất. Hợp đồng giữa người đi vay và người cho vay nêu rõ số tiền và thời hạn của khoản vay, lãi suất, ngày thanh toán, mục đích của khoản vay và các điều khoản khác như hạn chế về hoạt động và tài chính đối với người đi vay để kiểm soát rủi ro vỡ nợ. Các khoản thanh toán bao gồm cả lãi và gốc nên số dư khoản vay giảm dần theo thời gian. Người vay cố gắng sắp xếp lịch trả nợ phù hợp với dòng tiền dự kiến từ dự án được tài trợ.

Trái phiếu (Bonds) là nghĩa vụ nợ dài hạn (nợ) của các tập đoàn và chính phủ. Giấy chứng nhận trái phiếu được phát hành làm bằng chứng cho nghĩa vụ. Người phát hành trái phiếu phải trả cho người mua một số tiền cố định – gọi là lãi suất, được biểu thị bằng lãi suất coupon – theo lịch trình thường xuyên, thường là sáu tháng một lần. Tổ chức phát hành cũng phải trả cho người nắm giữ trái phiếu số tiền đã vay – gọi là tiền gốc hoặc mệnh giá – vào ngày đáo hạn của trái phiếu (ngày đáo hạn). Trái phiếu thường được phát hành theo đơn vị trị giá 1.000 USD – ví dụ: 1.000 USD, 5.000 USD hoặc 10.000 USD – và có kỳ hạn ban đầu từ 10 đến 30 năm. Chúng có thể được bảo đảm hoặc không được bảo đảm, bao gồm các điều khoản đặc biệt cho việc nghỉ hưu sớm hoặc có thể chuyển đổi thành cổ phiếu phổ thông.

Khoản vay thế chấp (mortgage loan) là khoản vay dài hạn được thực hiện bằng bất động sản làm tài sản thế chấp. Người cho vay thế chấp tài sản, cho phép người cho vay thu giữ tài sản, bán nó và sử dụng số tiền thu được để trả khoản vay nếu người đi vay không thực hiện các khoản thanh toán theo lịch trình. Các khoản vay thế chấp dài hạn thường được sử dụng để tài trợ cho các tòa nhà văn phòng, nhà máy và nhà kho. Các công ty bảo hiểm nhân thọ là nguồn quan trọng của các khoản vay này. Họ thực hiện các khoản vay thế chấp trị giá hàng tỷ đô la cho các doanh nghiệp mỗi năm.

Nguồn:

https://openstax.org/books/introduction-business/pages/16-4-raising-long-term-financing

Bản quyền:

OpenStax, Rice University

Dịch và biên tập Tiếng Việt:

Nguyễn Tuấn Minh