MN
Khám phá và trải nghiệm cá nhân
MN

Giáo Trình Giới Thiệu Về Kinh Doanh – Chương 16 – Phần 16.3: Nhận nguồn Tài trợ ngắn hạn

16.3 Obtaining Short-Term Financing

Các nguồn và chi phí chính của nguồn tài trợ ngắn hạn không có bảo đảm và có bảo đảm là gì?

Làm thế nào để các công ty huy động được nguồn vốn họ cần? Họ vay tiền (nợ), bán cổ phần sở hữu (vốn chủ sở hữu) và giữ lại thu nhập (lợi nhuận). Người quản lý tài chính phải đánh giá tất cả các nguồn này và chọn nguồn có khả năng giúp tối đa hóa giá trị công ty nhất.

Giống như chi phí, vốn vay có thể được chia thành các khoản vay ngắn hạn và dài hạn. Khoản vay ngắn hạn đến hạn trong vòng một năm; khoản vay dài hạn có thời gian đáo hạn trên một năm. Nguồn tài chính ngắn hạn được thể hiện dưới dạng nợ ngắn hạn trên bảng cân đối kế toán và được sử dụng để tài trợ cho tài sản lưu động và hỗ trợ các hoạt động. Các khoản vay ngắn hạn có thể không có bảo đảm hoặc có bảo đảm.

Các khoản cho vay ngắn hạn không có bảo đảm (Unsecured Short-Term Loans)

Các khoản cho vay không có bảo đảm được thực hiện trên cơ sở uy tín tín dụng của công ty và kinh nghiệm trước đây của người cho vay với công ty. Người đi vay không có bảo đảm không phải cầm cố tài sản cụ thể để đảm bảo. Ba loại khoản vay ngắn hạn không có bảo đảm chính là tín dụng thương mại, khoản vay ngân hàng và thương phiếu.

Tín dụng thương mại: Các khoản phải trả (Trade Credit: Accounts Payable)

Khi Goodyear bán lốp cho General Motors, GM không phải trả tiền mặt khi giao hàng. Thay vào đó, Goodyear thường xuyên gửi hóa đơn cho GM khi mua lốp và GM sẽ thanh toán sau. Đây là một ví dụ về tín dụng thương mại: người bán cấp tín dụng cho người mua trong khoảng thời gian người mua nhận hàng hóa hoặc dịch vụ cho đến khi người mua thanh toán cho chúng. Tín dụng thương mại là nguồn tài trợ kinh doanh ngắn hạn chính. Người mua nhập tín dụng vào sổ sách của mình dưới dạng tài khoản phải trả. Trên thực tế, tín dụng là khoản vay ngắn hạn từ người bán sang người mua hàng hóa và dịch vụ. Cho đến khi GM thanh toán cho Goodyear, Goodyear có tài khoản phải thu từ GM và GM có tài khoản phải trả cho Goodyear.

Vay vốn ngân hàng (Bank Loans)

Các khoản vay ngân hàng không có bảo đảm là một nguồn tài trợ kinh doanh ngắn hạn khác. Các công ty thường sử dụng các khoản vay này để tài trợ cho các hoạt động kinh doanh mang tính thời vụ (theo chu kỳ). Các khoản vay ngân hàng không có bảo đảm bao gồm hạn mức tín dụng và hợp đồng tín dụng quay vòng. Hạn mức tín dụng quy định số tiền vay ngắn hạn không có bảo đảm tối đa mà ngân hàng sẽ cho phép công ty trong một khoảng thời gian nhất định, thường là một năm. Công ty sẽ trả một khoản phí hoặc giữ một tỷ lệ phần trăm nhất định của số tiền vay (thường là 10 đến 20%) trong tài khoản séc tại ngân hàng. Một khoản vay ngân hàng khác, hợp đồng tín dụng quay vòng, về cơ bản là một hạn mức tín dụng được đảm bảo kèm theo một khoản phí bổ sung ngoài lãi suất. Các hợp đồng tín dụng quay vòng thường được ký kết trong khoảng thời gian từ hai đến năm năm.

Giấy thương mại (Commercial Paper)

Như đã lưu ý trước đó, thương phiếu là một khoản nợ ngắn hạn không có bảo đảm – IOU – do một công ty có tiềm lực tài chính mạnh phát hành. Vì vậy, đây vừa là một khoản đầu tư ngắn hạn vừa là một lựa chọn tài trợ cho các tập đoàn lớn. Các công ty phát hành thương phiếu theo bội số của 100.000 USD trong thời gian từ 3 đến 270 ngày. Nhiều công ty lớn sử dụng thương phiếu thay vì vay ngắn hạn ngân hàng vì lãi suất thương phiếu thường thấp hơn lãi suất ngân hàng từ 1 đến 3%.

Các khoản cho vay ngắn hạn có bảo đảm (Secured Short-Term Loans)

Các khoản vay có bảo đảm yêu cầu người vay phải cầm cố các tài sản cụ thể làm tài sản thế chấp hoặc bảo đảm. Người cho vay có bảo đảm có thể lấy tài sản thế chấp một cách hợp pháp nếu người đi vay không trả được khoản vay. Các ngân hàng thương mại và công ty tài chính thương mại là nguồn cung cấp các khoản vay ngắn hạn có bảo đảm chính cho doanh nghiệp. Những người vay có tín dụng không đủ mạnh để đủ điều kiện vay tín chấp sẽ sử dụng các khoản vay này. Thông thường, tài sản thế chấp cho các khoản vay ngắn hạn có bảo đảm là các khoản phải thu hoặc hàng tồn kho. Bởi vì các khoản phải thu thường có tính thanh khoản khá cao (dễ dàng chuyển đổi thành tiền mặt) nên chúng là một hình thức tài sản thế chấp hấp dẫn. Sự hấp dẫn của hàng tồn kho – nguyên liệu thô hoặc thành phẩm – làm tài sản thế chấp phụ thuộc vào việc nó có thể được bán với mức giá hợp lý dễ dàng như thế nào.

Một hình thức tài trợ ngắn hạn khác sử dụng các khoản phải thu là bao thanh toán. Một công ty bán hoàn toàn các khoản phải thu của mình cho một đơn vị bao thanh toán, một tổ chức tài chính (thường là ngân hàng thương mại hoặc công ty tài chính thương mại) mua các khoản phải thu với giá chiết khấu. Bao thanh toán được sử dụng rộng rãi trong ngành công nghiệp quần áo, đồ nội thất và thiết bị. Tuy nhiên, bao thanh toán đắt hơn khoản vay ngân hàng vì đơn vị bao thanh toán mua các khoản phải thu với giá chiết khấu so với giá trị thực của chúng.

Hình 16.3 Đối với các doanh nghiệp có đơn hàng ổn định nhưng thiếu tiền mặt để trả lương hoặc các khoản thanh toán ngay lập tức khác, bao thanh toán là một cách phổ biến để có được nguồn tài chính. Trong bao thanh toán, một công ty bán hóa đơn của mình cho nguồn tài trợ của bên thứ ba để lấy tiền mặt. Sau đó, yếu tố mua hóa đơn sẽ thu các khoản thanh toán đến hạn theo thời gian. Các công ty vận tải đường bộ có các khoản phải thu lớn dưới dạng hóa đơn cước vận chuyển là những ứng cử viên sáng giá cho việc sử dụng nguồn tài chính ngắn hạn như bao thanh toán. Tại sao các công ty có thể chọn bao thanh toán thay vì các khoản vay? (Nguồn: Mike’s Photos/ Flickr/ Giấy phép Creative Commons Zero (CC0))

Nguồn:

https://openstax.org/books/introduction-business/pages/16-3-obtaining-short-term-financing

Bản quyền:

OpenStax, Rice University

Dịch và biên tập Tiếng Việt:

Nguyễn Tuấn Minh