MN
Khám phá và trải nghiệm cá nhân
MN

Giáo Trình Giới Thiệu Về Kinh Doanh – Chương 7 – Phần 7.5: Mức độ tập trung quyền lực

7.5 Degree of Centralization

Mức độ tập trung/phân cấp có thể được thay đổi như thế nào để giúp tổ chức thành công hơn? Khoảng kiểm soát tối ưu được xác định bởi năm yếu tố sau:

  • Bản chất của nhiệm vụ. Nhiệm vụ càng phức tạp thì phạm vi kiểm soát càng hẹp.
  • Vị trí của công nhân. Càng nhiều địa điểm, phạm vi kiểm soát càng thu hẹp.
  • Khả năng giao phó trách nhiệm của người quản lý. Khả năng ủy thác càng lớn thì phạm vi kiểm soát càng rộng.
  • Lượng tương tác và phản hồi giữa người lao động và người quản lý. Càng cần nhiều phản hồi và tương tác thì phạm vi kiểm soát càng thu hẹp.
  • Trình độ tay nghề và động lực của người lao động. Trình độ kỹ năng và động lực càng cao thì phạm vi kiểm soát càng rộng.

Thành phần cuối cùng trong việc xây dựng một cơ cấu tổ chức hiệu quả là quyết định nên đưa ra các quyết định ở cấp độ nào trong tổ chức. Tập trung hóa là mức độ tập trung quyền lực chính thức vào một khu vực hoặc cấp độ của tổ chức. Trong một cơ cấu tập trung cao độ, ban lãnh đạo cấp cao đưa ra hầu hết các quyết định quan trọng trong tổ chức, với rất ít ý kiến đóng góp từ các nhân viên cấp dưới. Việc tập trung hóa cho phép các nhà quản lý cấp cao phát triển tầm nhìn bao quát về hoạt động và thực hiện kiểm soát tài chính chặt chẽ. Nó cũng có thể giúp giảm chi phí bằng cách loại bỏ sự dư thừa trong tổ chức. Nhưng việc tập trung hóa cũng có thể có nghĩa là nhân viên cấp thấp hơn không có cơ hội phát triển kỹ năng ra quyết định và lãnh đạo và tổ chức ít có khả năng đáp ứng nhanh chóng nhu cầu của khách hàng.

Phân cấp là quá trình đẩy quyền ra quyết định xuống cấp bậc tổ chức, trao cho nhân sự cấp dưới nhiều trách nhiệm và quyền lực hơn để đưa ra và thực hiện các quyết định. Lợi ích của việc phân cấp có thể bao gồm việc ra quyết định nhanh hơn, mức độ đổi mới và sáng tạo tăng lên, tính linh hoạt cao hơn trong tổ chức, sự phát triển nhanh hơn của các nhà quản lý cấp dưới và tăng mức độ hài lòng trong công việc cũng như sự cam kết của nhân viên. Nhưng phân cấp cũng có thể có rủi ro. Nếu nhân sự cấp thấp hơn không có những kỹ năng và đào tạo cần thiết để thực hiện hiệu quả, họ có thể mắc phải những sai lầm đắt giá. Ngoài ra, phân cấp có thể làm tăng khả năng xảy ra các đường truyền thông không hiệu quả, các mục tiêu cạnh tranh và nỗ lực trùng lặp.

Một số yếu tố phải được xem xét khi quyết định phân quyền bao nhiêu quyền ra quyết định trong toàn tổ chức. Những yếu tố này bao gồm quy mô của tổ chức, tốc độ thay đổi trong môi trường của tổ chức, sự sẵn lòng từ bỏ quyền lực của người quản lý, sự sẵn sàng chấp nhận nhiều quyền lực hơn của nhân viên và sự phân tán về mặt địa lý của tổ chức.

Phân cấp thường được mong muốn khi đáp ứng các điều kiện sau:

  • Tổ chức này rất lớn, như ExxonMobil, Ford hay General Electric.
  • Công ty đang ở trong một môi trường năng động, nơi phải đưa ra các quyết định nhanh chóng, mang tính địa phương, giống như trong nhiều ngành công nghệ cao.
  • Các nhà quản lý sẵn sàng chia sẻ quyền lực với cấp dưới của họ.
  • Nhân viên sẵn sàng và có thể đảm nhận nhiều trách nhiệm hơn.
  • Công ty trải rộng về mặt địa lý, chẳng hạn như Nordstrom, Caterpillar hoặc Ford.

Khi các tổ chức phát triển và thay đổi, họ liên tục đánh giá lại cấu trúc của mình để xác định liệu nó có giúp công ty đạt được mục tiêu hay không.

Nguồn:

https://openstax.org/books/introduction-business/pages/7-5-degree-of-centralization

Bản quyền:

OpenStax, Rice University

Dịch và biên tập Tiếng Việt:

Nguyễn Tuấn Minh